Trong tiểu thuyết hay truyện ngắn

Tôi chưa bao giờ dám tin rằng, sống hoàn toàn theo xúc cảm là một việc làm đúng đắn. Nhưng. Chữ “nhưng” được in đậm. Chữ ”Nhưng” được viết hoa. Nhưng, khi cuộc sống là một guồng quay liên hồi không lối thoát. Khi mỗi bản thể đều phải trải qua những Vay cong so phút giây đơn độc đến giông bão trong lòng. Hãy để xúc cảm được “rò rỉ”. Dù xúc cảm vẫn có lúc đúng sai.

Nhịp thở thứ nhất:

Họ và tên: Vũ Hải Lam

Tuổi: 24

Chòm sao: Song Ngư

“Hãy cho tôi một tia hy vọng, tôi sẽ thổi bùng nó lên thành ngọn lửa!”

Câu chuyện bắt đầu ngày Bảy tháng Bảy năm 2007. Mà cũng có thể nó đã bắt đầu trước đó. Không phải là một ngày mùa hạ, có thể là mùa thu khi chiếc lá phong đầu tiên chuyển màu ươm ướm Váy đẹp công sở nắng. Hay một chiều tháng Ba, đứa con gái khẽ thốt lên sung sướng trước một nhánh hoa lê phơn phớt dịu dàng.

Trong tiểu thuyết hay truyện ngắn, tình tiết chỉ thực sự bắt đầu khi các nhân vật gặp gỡ nhau. Mặc dù họ có thể đã đi qua nhau trước đó. Quả cầu chung của chúng ta. Ngoài kia những dòng hải lưu vẫn miệt mài xuôi chảy. Các nhân vật được gặp gỡ Váy dạ hội nhau. Trong một vòng quay hơn sáu tỉ bản thể không ngừng chuyển dịch. Họ đã gặp gỡ nhau. Ngày Bảy tháng Bảy năm 2007.

Nắng oi. Hơn tất thảy mọi mùa hè. Hôm nay Lam cho đóng cửa nhà hàng. Cô một mình ngồi trong gian bếp đã được lau chùi sáng loáng với ly nước đá viên hình ống ai đó đã kịp để lên bàn cạnh cô trước khi ra về. Mọi thứ đã được chuẩn bị chớp nhoáng. Ly Jack Daniel đầy ự và lọ Efferagan còn chưa bóc nhãn. Lam không biết liệu mình có thể chết được với sự kết hợp chợt nghĩ ra này hay không. 

website http://thietkemoithu.com cung cấp rất nhiều nội dung hữu ích, và bài viết bạn đang xem là tại chuyên mục Giáo dục.

Share this post:

Related Posts