Trông bác rậm râu mà hiền ghê

Cháu thích! Trông bác rậm râu mà hiền ghê. Bác ấy chẳng đánh chẳng mắng gì cả. Bác ấy mới chỉ cầm tay mẹ cháu định ôm thơm mà mẹ cháu lại sợ lôi cháu chạy và lại còn khóc nữa. Đúng bác ấy chẳng đánh gì cả mà mẹ khóc nhè.

– Linh! Thắm quát. Con hư lắm! Nay mai bố về, mẹ không cho đi chơi nữa.

– Mẹ chỉ nói dối. Thằng bé hờn dỗi. Lúc nào mẹ cũng bảo bố về mà chẳng lấy bố về gì cả.

– Bố cháu sắp về rồi đấy. Hạnh ôm thằng bé vào lòng an ủi – Bố sẽ kéo về cho cháu khẩu pháo bắn "đoành đoành" thế này này. Thích không? bố cháu là người dũng cảm, đẹp trai, to cao, chứ chả như cái bác thọt chân ấy đâu.

– Cháu con có cái này.Thằng bé móc túi lấy ra gói tiền khoe. Bác ấy cho đấy, bác ấy bảo để may quần áo mới đi học.

Thắm quay phắt lại nhìn con Váy trân trân, quát:

– Ai cho mày lấy tiền của người ta hả?

Bất chợt Thắm nhoàingười lên thành ghế tóm lấy tay thằng bé tát vào má nó một cái, thằng bé oà khóc hoảng hốt ôm lấy cổ Hạnh.

– Thật chả ra làm sao cả. Dâu mắng Thắm. Tại mình để nó vào đấy, bây giờ lại còn đánh nó, Thôi nín đi sang đây với bác.

Thằng bé lại sà vào lòng Dâu khóc to hơn. Tiếng khóc trẻ thơ gợi buồn man mác. Dâu lại thấy nuối tiếc giây phút tuyệt vời ngồi bên Hiệp ở ngoài bến sông xưa. Anh ấy thiết tha mà mình lại gạt phăng. Lại còn động viên "Anh cứ đi đi. Năm năm, mười năm em vẫn chờ" Bây giờ thì anh lại chẳng bao giờ về nữa. 

Xem thêm bài viết trong mục Mẹ và Bé tại website http://thietkemoithu.com

Share this post:

Recent Posts