Trong 4 năm học đại học

Một câu ở nhà ăn khoa Văn: “Hãy cho xem thẻ sinh viên”.

Trong 4 năm học đại học, hầu như mỗi ngày chỉ nói vài câu.

Tôi cũng không tham gia hoạt động ngoại khóa nào cả.

Người ta có khi để trưởng thành, bất đắc dĩ phải tự giam mình trong “phòng giam”.

“Phòng giam” ở đây ngụ ý từ nhỏ đến lớn ở trong tình trạng tách biệt khỏi môi trường, hoàn cảnh.

Ra khỏi “phòng giam”, mới thật sự cảm thấy mình là một người lớn.

Đó là hiện tượng chung đối với mọi thời đại và mọi dân tộc.

Bộ phim “Võ Tàng” có một tình tiết kể lại việc Võ Tàng, một kẻ thô bạo, bị nhốt trong nhà lao – “phòng giam” của tòa thành nọ.

Nhà lao – “phòng giam” này từng giam giữ nhiều người, còn các vết máu, còn văng vẳng tiếng rên xiết của các oan hồn.

Võ Tàng bị nhốt trong “phòng giam” đó.

Ở góc phòng có một cuốn sách.

Võ Tàng không có việc gì, bèn cầm lên đọc.

Hòa thượng Trạch Yêm mỗi lần mang cơm đến cho Võ Tàng đều mang vào một Condotel Da Nang cuốn sách. Sách trong “phòng giam” ngày một nhiều.

Mấy năm sau, Võ Tàng được trả tự do.

Hòa thượng Trạch Yêm hỏi Võ Tàng: “Thế nào, thí chủ đã hiểu ra điều gì rồi?”

Bấy giờ Võ Tàng đã trở thành một người khác hẳn, trả lời : “Tôi hiểu ra sự rộng lớn của trời đất”.

Hiểu ra sự rộng lớn của trời đất hoàn toàn không phải vì đi tứ xứ, mà là trong lúc bị nhốt trong “phòng giam” chật hẹp. 

Khi bị ngăn cách với tin tức xung quanh, mới phát hiện rằng cuộc sống của mình hóa ra quá nhỏ hẹp.

Một người khi không có ai trò chuyện với mình, chỉ có thể tự nhủ mình mà thôi.

Tự nhủ mình, lắm lúc cũng rất quan trọng. Ấy là cuộc đối thoại với cái tôi thứ hai trong nội tâm mình. 

Chúng tôi thường xuyên update nội dung liên quan đến Kinh tế tại đây và còn rất nhiều tại website http://thietkemoithu.com

Share this post:

Related Posts