Tôi không biết tại sao mình lại thốt lên câu đó

Katy cười điệu đàng.

– Chắc với Jenna thì chẳng nhát.

Ethan làm tôi ngạc nhiên bằng cách bảo vệ Cameron.

– Bởi vì là người ta đã biết nhau rồi. Lần đầu tiên gặp các cậu tớ cũng chả sợ chết khiếp là gì.

– Đúng đấy. – Dave hai nói.

Tôi vẫn đưa Ethan về nhà sau giờ học cho dù tôi muốn ở lại nói chuyện với Cameron cả tiếng đồng hồ nữa. Chúng tôi ngồi trước cửa nhà Ethan. Gia đình anh có căn nhà gỗ một tầng gần công viên, một ngôi nhà nhỏ nhắn cùng cha mẹ và hai cô em gái nhỏ, Carly và Hannah. Anh cầm lấy tay tôi và xoắn vào từng ngón một.

– Hôm nay trông em đẹp lắm.

– Em á?

Thật khó tin vì hôm nay tôi vô cùng mệt mỏi và cảm xúc không giống như mọi ngày.

– Ừ. – Anh nhích lại gần hơn, nghịch ngợm đôi khuyên tai của tôi – Tóc em… quăn nhỉ.

– Cảm ơn anh vì đã rất tốt với Cameron.

Tôi không biết tại sao mình lại thốt lên câu đó, hiển nhiên điều này đã làm ảnh hưởng đến tâm trạng của Ethan, khi mà anh đang cố gắng tỏ ra gần gũi tôi. Nhưng trò chuyện, tán tỉnh và thực hiện những cuộc đàm thoại bình thường về những điều bình thường đối với tôi lúc này dường như là không thể. Anh dừng ngay việc nghịch ngợm chiếc khuyên chung cư Athena Complex tai và hơi quay lưng lại.

– Chắc chắn rồi, anh chẳng có lý do gì để phản đối anh chàng đó.

– Đúng thế. – Tôi gật đầu.

– Cho đến chừng nào cậu ta vẫn còn giữ khoảng cách với em, cậu ta có thể trở thành người bạn tốt nhất của anh nếu cậu ta muốn. – Anh nắm lấy tay tôi. – Tại sao em không vào nhà? Giờ này chẳng có ai ở nhà đâu. 

Chủ đề Việc làm bạn có thể cập nhập thường xuyên tại website http://thietkemoithu.com

Share this post:

Recent Posts