Tính khùng khùng nhưng ông có biệt tài nhớ

6

" Ai đong hết nước sông đầy

Công cha nghĩa mẹ cao dày lắm ai ".

– Mụ Chín có nhà không, hỡi? – Dứt câu bài chòi người hát dõng dạc lên tiếng.

Ngàn từ trong bếp chạy ra nhìn thấy ông Tám Khùng ngồi lù lù ở góc sân.

– Mẹ con ra trảng ngoài hồi sớm – Ngàn nói – Có gì không, bác Tám?

– Nghe mụ Chín hồi hương, qua tới nhắc chừng cho biết…-  Tám Khùng gà gật – Mốt mùng sáu giỗ lão Hương Đò…

– Ông Hương Đò con gọi bằng ông cố… Sao không thấy mẹ nói gì?

– ời… Nhớ làm chi cho mệt. Đã có qua đây nhớ giùm…

– Vậy con mời bác Tám vô nhà…

– Thôi được rồi đó con… Để mốt qua tới thắp cho lão Hương Đò cây nhang…

Rồi chống tay đứng lên, Tám Khùng lầm lũi đi ra phía đường cái.

Tám Khùng là ông già hành khất quanh năm sống nhờ vào giỗ chạp hàng xóm. Tính khùng khùng nhưng ông có biệt tài nhớ kỹ từng ngày cúng kỵ của các dòng họ trong thôn. Bọn địch ra vô An Nhuệ thấy Tám Khùng lang thang nhếch nhác thường buông lời chòng ghẹo, một đôi khi gặp bữa nhậu chúng muốn kéo ông vào để mua vui, nhưng lần nào cũng bị ông làm cho bẽ mặt – "Tao ăn cơm của dân", Tám Khùng vung tay từ chối thẳng thừng…

Sau đám giỗ, Ngàn được Trung thông báo cô có tên trong danh sách do Huyện ủy triệu tập lên khu tây tiếp thu Nghị quyết chuyển giai đoạn. Đây là lớp học dành cho đảng viên, cơ sở nòng cốt bên dưới. Tại An Nhuệ có năm người được mời: ông già Kịch, Quân, cô Nhung là đảng viên, Ngàn và chị Đài thuộc diện quần chúng tích cực. 

Thông tin hữu ích liên quan đến Thời trang bạn có thể xem nhiều tại website http://thietkemoithu.com

Share this post:

Recent Posts