Rixon nháy mắt ranh mãnh với tôi

Rixon nháy mắt ranh mãnh với tôi. “Cậu nghĩ thế nào, Nora? Chúng ta có nên đưa áo cho cậu ấy không?”

Patch làm bộ lao tới, và Rixon giơ tay lên.

“Thôi thôi,” cậu ta nói, lùi lại rồi cởi áo nỉ ném cho Patch, lộ ra cái áo phông trắng bó sát bên trong.

Nhìn Patch mặc cái áo nỉ vào thân hình vạm vỡ một cách dứt khoát, tôi bỗng cảm thấy bối rối. Rixon quay sang tôi: “Patch đã nói cho cậu về biệt danh của cậu ấy chưa?”

“Gì cơ?”

“Trước khi anh bạn Patch tốt bụng của chúng ta đây dính vào bi-a, cậu ấy rất thích môn đấm bốc Ireland, nhưng lại không giỏi lắm ở trò đó.” Rixon lúc lắc đầu. “Sự thực là, cậu ấy đã hoàn toàn thảm bại. Hầu như đêm nào mình cũng phải băng bó cho cậu ấy, thế là ngay sau đó, mọi người đều gọi cậu ấy là Patch . Đã bảo cậu ấy bỏ đấm bốc mua đồ thanh lý đi, nhưng cậu ấy không nghe.”

Patch nhìn tôi và nở nụ cười của một kẻ thường chiến thắng trong những vụ ẩu đả ở quầy bar. Nụ cười đó thật đáng sợ, nhưng dưới vẻ ngoài hung dữ ấy, nó dường như ẩn chứa rất nhiều khao khát.

Patch hất đầu về phía cầu thang và giơ tay ra cho tôi. “Ra khỏi đây thôi!”

“Bọn mình sẽ đi đâu?” Tôi hỏi, trong bụng nhộn nhạo.

“Rồi cậu bán màn hình máy tính cũ sẽ biết.”

Khi chúng tôi leo lên cầu thang, Rixon gọi với theo tôi: “Chúc may mắn với chàng trai tốt bụng đó nhé, cưng!”

18.

TRÊN ĐƯỜNG LÁI XE VỀ, Patch chọn lối rẽ Topsham và đỗ xe gần nhà máy giấy Topsham lịch sử bên bờ sông Androscoggin. Nhà máy này từng được dùng để biến bột giấy thành giấy. Bây giờ, một tấm biển lớn đã chăng ngang sườn tòa nhà với dòng chữ CÔNG TY RƯỢU BIA HẢI CẨU. Dòng sông mênh mông gợn sóng, hàng cây bên bờ chìm khuất trong màn đêm đang dần buông… 

Với đội ngũ viết bài cho chuyên mục Công nghệ hùng hậu, bạn còn có thể tìm thấy rất nhiều nội dung hữu ích khác khi xem tại http://thietkemoithu.com

Share this post:

Related Posts