Peretti không hài lòng lắm đâu

Họ đã đi khá xa, Rhyme nghĩ. Họ đã cảm nhận được hắn, bắt đầu học được ngôn ngữ của hắn. Bắt đầu nhìn thấy hắn. Với một chút ngạc nhiên anh hiểu ra rằng, một lần nữa anh đang làm những gì anh yêu thích. Sau bao nhiêu năm. Nhưng bây giờ có người muốn tước đoạt điều đó từ anh. Cơn giận dữ dâng lên trong anh.

“Lấy vụ này đồ cũ thanh lý đi, Fred”, Rhyme gầm gừ. “Nhưng đừng gạt chúng tôi ra. Đừng làm thế.”

“Các anh đã mất hai nạn nhân”, Dellray nhắc.

“Chúng tôi chỉ mất một”, Sellitto sửa lại. Anh ta nhìn Polling lúc này đang cáu kỉnh. “Chúng tôi chẳng làm gì được với nạn nhân đầu tiên. Anh ta là quân bài đã hạ.”

Dobyns đứng khoanh tay, quan sát cuộc cãi vã. Nhưng Jerry Banks nhảy vào: “Chúng tôi đã nắm được cách thức hoạt động của hắn. Chúng tôi sẽ không để mất thêm ai nữa”.

“Các anh sẽ đánh mất nếu các mua màn hình máy tính cũ anh tiếp tục để đội ESU ngồi nghe nạn nhân la hét.”

Sellitto nói: “Đó là…”

“Quyết định của tôi”, Rhyme nói. “Của tôi.”

“Nhưng anh là dân thường, Lincoln. Như vậy, không thể là quyết định của anh được. Đó có thể là gợi ý của anh. Đó có thể là khuyến nghị của anh. Nhưng tôi không nghĩ đó là quyết định của anh.”

Dellray lại chuyển sự chú ý sang Sachs. Mắt nhìn cô, xe máy cũ anh ta nói với Rhyme: “Anh bảo Peretti đừng khám nghiệm hiện trường? Thật ngạc nhiên đấy, Lincoln. Sao anh lại làm một điều như thế nhỉ?”

Rhyme nói: “Tôi giỏi hơn anh ta”.

“Peretti không hài lòng lắm đâu. Không hề. Anh ta và tôi đã nói chuyện với Eckert.”

Eckert? Phòng Truyền thông? Ông ta dính dáng gì ở đây?

Anh đã hiểu ra khi liếc nhìn Sachs, nhìn vào đôi mắt xanh được bao bọc bởi những lọn tóc đỏ rối bù đang cố tình lảng tránh ánh mắt anh. 

Chủ đề Kinh tế nếu bạn quan tâm có thể thường xuyên xem tại http://thietkemoithu.com

Share this post:

Related Posts