Ông đi về trụ sở xã

 

Ông Niệm hai tay đỡ ngang lưng bà Thảo dìu xuống hầm, miệng bảo con Lý:

– Con ra bưng chậu nước, và khăn mặt, vào lau cho mạ, nghe con!

– Dạ! Con Lý nhanh nhảu đáp và bươn đi.

Ông Niệm đặt bà Thảo lên tấm ván nằm, sửa lại thế nằm thoải mái cho bà. Ông nhìn bà rất lâu, vuốt mớ tóc bám dính trên trán, lau những đám đất bột dính trên mặt. Ông khẽ gọi tên bà, muốn nhìn đôi mắt bà, nhưng bà hình như không biết điều đó. Bà vẫn nằm thiêm tiếp như người hôn mê, chỉ có vầng ngực phập phồng nhịp thở yếu ớt.

Ông Niệm nhìn không biết chán khuôn mặt và thân hình còn đầy đặn của bà Thảo. Nếu không bị đánh động, chắc ông còn nhìn mãi. Nhưng Lý đã bưng chậu nước có chiếc khăn mặt vào. Ông hướng dẫn cho con bé vắt ráo khăn trước khi lau, không quên bảo nó bỏ ít bồ kết, lá rành rành đốt xông cho mẹ, rồi quày quả chui ra khỏi hầm.

Ông đi về trụ sở xã, nhưng không hiểu sao đôi chân lại đưa ông ghé qua khu trường bị đánh bom hồi đêm. Bây giờ, ông mới nhìn kỹ cảnh bị xéo nát, hoang tàn trong tro than của ngôi trường dưới hàng chục quả bom sát thương. Cả cây cỏ, sim mua bốn phía cũng bị chém sát sàn sạt như có máy cắt xén. Chỉ còn lại những bộ bàn ghế ông Duẩn và ông Thảo tranh chấp với lửa kéo ra bỏ lổng chổng dọc các lối hào, là còn nguyên vẹn. Chợt ông bắt gặp một chiếc dép cao su còn dính máu bị vùi một nửa bên bờ hố bom nông choèn. Có lẽ là dép ông Thảo. Tự dung, ông thấy lòng rưng rưng, sóng mũi cay xè. Ông Niệm ngồi thụp xuống bên hố bom đã giết hại ông Thảo, như thể linh hồn ông còn ở đâu đây. Ông ơi, bây giờ tôi có thể nói rằng, ông là một người hy sinh dũng cảm. Phải! Ông dũng cảm và gan lì nhất xã Đại Hòa này… 

Nội dung bạn đang xem còn rất nhiều trong chuyên mục Điện máy, nếu bạn quan tâm nhiều chủ đề hơn vui lòng truy cập http://thietkemoithu.com

Share this post:

Recent Posts