Nó đã có thể xuất hiện bất ngờ không có nguyên do

“Nó đã có thể xuất hiện bất ngờ không có nguyên do, thì cũng có thể biến mất mà không hiểu vì đâu chứ! Lẽ nào anh muốn nó sẽ ngày đêm ở bên tôi, khiến tôi sợ đến chết đi được?”.

Câu nói của Đường Triêu làm tôi thấy phiền phức vô cùng, nên không kìm được hét lên như vậy với anh ta. Đây là lần đầu tiên kể từ khi quen nhau tôi tỏ ra thất thố như vậy.

“Xin lỗi cô, Tiểu Ảnh!”. Rõ ràng Đường Triêu bị tôi làm cho hết hồn, ôm lấy vai tôi xin lỗi. Tôi thuận thế tựa vào lòng anh để che giấu đi sự hoảng loạn của mình. Thật đáng tiếc cho tình cảm của anh dành cho tôi, hóa ra cảm giác tội lỗi khi lừa gạt một người lương thiện trong sáng như anh lại nặng nề đến vậy.

“Tôi không sao, chỉ là gần đây trông thấy cô ta nhiều quá thôi. Tôi sợ lắm!”. Tôi gục đầu vào vai Đường Triêu nói khẽ, vì căng thẳng nên cơ thể run lên từng chặp. Đường Triêu lại cho rằng vì tôi sợ, nên nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng tôi như an ủi.

“Vậy còn chiếc chúng ta lấy trong linh đường ra có còn không?”.

“Có”, tôi lấy chiếc xường xám đó ra mirrorphoto khỏi túi.

Đường Triêu cầm lấy chiếc áo, thở dài một tiếng: “Chẳng có cách nào, không có cái kia thì đành dùng tạm cái này, cứ để sư phụ tôi thử xem thế nào. Theo suy diễn thông thường thì chắc là dùng được”.

Vào bên trong, thấy sư phụ của Đường Triêu đã mặc một bộ áo của đạo sỹ, trông ông ấy vừa thấp vừa bé, cảm giác như hơi quái dị lại hơi khôi hài. Tôi thấy buồn cười nhưng không dám cười. 

Chúng tôi thường xuyên update nội dung liên quan đến Ẩm thực tại đây và còn rất nhiều tại website http://thietkemoithu.com

Share this post:

Recent Posts