Nhưng sự đã trót

Nhưng sự đã trót, còn biết sao? Tôi tặc lưỡi bảo vợ:

– Thôi! Đứa nào nuốt được thì cứ nuốt. Cả năm ngoái, mình không có vé sợi, khung cửi để mốc meo cũng không chết mà.. Chúng nó ăn lắm thì phình bụng ra.

Vợ tôi không thèm đáp. Y sìa môi ra và nguýt tôi. Tôi cười. Bởi tôi cũng biết tôi nói thế là nói bướng. Nghe sao lọt? Ai chẳng biết: không có vé sợi cũng không chết đói?

Phải, chết thì không chết. Nhưng mà gầy. Sự thật thì cả nhà tôi gầy. Tôi, cái ấy đã dĩ nhiên: tôi vẫn gầy. Con tôi thì cũng vậy: bởi nó giống tôi. Nhưng vợ tôi, vẫn có tiếng là phì nộn, lớp này xem ra cũng khô hạc lắm. Ăn đói luôn, còn gì? Tôi nhìn vợ tôi mà thương hại. Tôi an ủi y thế này:

– Thôi, mình ạ. Ta không có sợi thì đi dệt thuê cũng được. Chẳng được cơm thì được cháo. Còn tôi cố cắm đầu viết suốt ngày. Mấy mua đồ thanh lý trăm bạc nợ lãi trả hết rồi, chỉ còn xoay gạo ăn thôi thì đỡ lo.

Vợ tôi lại bĩu môi ra, nghiêng nghiêng cái mặt:

– Hừ! Coi thế mà buồn!. Có đến đời sang tiểu sành thì hết nợ!

Tôi dịu dàng:

– Trả mãi cũng phải hết. Đừng lo.

– Ấy là nói thế, chứ tôi lo làm sao được. Tôi chỉ mặc.

Không có tiền thì còn đói. Tôi đói đã quen đi rồi.

– Được, được. Mình mặc tôi.

bán màn hình máy tính cũ Chỉ được cái nói thì ra bộ lắm!

Y không buồn nói nữa. Y vùng vằng chạy sang hàng xóm. Vùng vằng thế đấy, nhưng bụng y tốt lắm. Bởi y đi vay gạo. Y biết tôi đã đói. Tôi cảm động. Tôi càng náo nức muốn làm để kiếm tiền trả nợ. Tôi tháo giày, cởi áo ngoài rồi ngồi vào bàn viết. Không nên để phí một tí thì giờ nào cả. Từ giờ đến lúc được ăn cơm may ra được vài ba chục đồng. Tôi gọi cảm hứng về. Ngoại vật mờ mờ. Tư tưởng đến như một đàn ong, mới đầu còn lẻ tẻ, rồi đông hơn, rồi xôn xao. 

Chúng ngùn ngụt trong đầu tôi như một thứ rượu mới lên men. Bộn rộn và rối rắm biết bao! Tôi sắp sửa khơi nguồn cho những ý nghĩ có đường thoát ra đầu ngọn bút.. Thì tiếng vợ tôi the thé:

– Giời ơi là giời! Có chồng con nhà nào thế không? Chỉ vác cái mặt lên như con trâu nghênh suốt ngày. Chẳng nhìn rõi đến cái gì. Để cho con ăn đất ngoài sân kia kìa!.

Tiểu thuyết thứ bảy, số 432 (26-9-1942). 

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Tin tức tại website http://thietkemoithu.com

Share this post:

Related Posts