Nhưng chả nhẽ người ta quên điều cao cả nhất ”con người là vốn quí nhất “hay sao

Ông Sơn tủm tỉm:

– Đấy là thời của bố. Thời ấy người ta có thể hi sinh tính mạng để hoàn thành nhiệm vụ. Còn thời này. Cái gì cũng phải có điều kiện. Người ta phải tính làm cái này sẽ được cái gì .. Ít hay nhiều. Lương thưởng, chức tước ra sao

– Thế thì không được. Đảng không cho phép tính toán như vậy. Lý tưởng để đâu fotor ?

Thuyền trưởng Sơn cười ngất :

– Thời con khác lắm rồi. Lý tưởng ư? Ông lẩm bẩm. Rõ ràng ông Lân chưa về, chưa lên gặp Tổng công ty, Tập đoàn báo cáo lại. Cũng có thể đã lên nhưng cả hai nơi đều không cho tàu ra .

Tiếng người bố như ngạt mũi:

– Thế còn con…một con người

Ông Sơn lắc đầu:

– Con người bây giờ chả là gì hết. Một con tàu trị gía hàng mấy chục tỉ còn bị bỏ đi, muốn trôi đi đâu thì trôi. Huống hồ thứ con nhỏ nhoi như thế này.

– Nhưng chả nhẽ người ta quên điều cao cả nhất ”con người là vốn quí nhất “hay sao

Ông Sơn định cười nhưng rồi lắc đầu:

– Đấy là thời của bố. Chứ bây giờ tiền bạc, vị trí, quan hệ còn quí hơn con người nhiều. Kẻ nào không có những thứ kia còn nhục nhã gấp mười. Có khi cả đời không ngoi lên được .

– Lạ lùng. Lạ lùng thật. Cũng đất này, nứơc này …Vậy mà mỗi thời lại …khác nhau..lại sinh ra những sự khác nhau ấy sao… 

Nếu bạn là người quan tâm Chứng khoán hãy thường xuyên quay trở lại http://thietkemoithu.com để cập nhập nội dung hữu ích nhé !

Share this post:

Recent Posts