Nhòe đi trong nhớ thương là những chuyến đi về đơn độc

Saigon mưa không có cà phê không được. Vừa rời quán xá, đã phải tạt ngang chỗ khác mua ly cà phê khác, để tiếp tục nhâm nhi. Mua sắm một vài thứ cho ngày mai, cho công việc, rồi lần giở những trang sách đầu tiên của bạn ra “ngâm cứu”. Chữ chưa kịp vào đầu, đã thoáng vui vì chí ít cũng thoát mình khỏi những lẩn quẩn nhàm chán, vì mình được quay về đúng đời sống của chính mình: nhẹ nhàng, thanh thản, và vô tư lự.

 

Cứ thế này thì yêu cuộc sống lắm. Dù đơn độc, nhưng được cái bình yên. Tự khắc sau khi lang thang vòng vèo phố xá, bạn sẽ lại muốn làm việc, muốn viết cho quyển sách tiếp theo, muốn lên kế hoạch cho những điều mới mẻ khác của cuộc sống. Và như vậy là bạn quên mất bạn có thể đang buồn…

 

Nghiệm ra rằng, cuối cùng thì một cuộc sống nhẹ nhàng, đàng hoàng vẫn phù hợp hơn những thứ phù phiếm khác đang bủa vây. Và lẽ ra đã không nên dành thời gian benh ngoai da cho những điều phù phiếm…

 

Tối nay, sẽ tiếp tục dành thời gian cho những người bạn lâu ngày chưa gặp, rồi làm nốt việc còn dở dang, và ngủ sớm. Đâu phải cứ thức đêm rồi bay bay say say mới là đời. Đời là biết mình có ích.

 

Nhờ mưa và cà phê Saigon, mình mới ngộ ra được những điều như vậy…

 

o0o

 

Nhòe đi trong nhớ thương là những chuyến đi về đơn độc. Rong ruổi trên những đoạn đường đêm đó, những ngày hôm qua, ngày mai, ngày khác… lại tràn về. Điều lo sợ và ám ảnh nhất là cảm giác tỉnh táo để hoạch định những gì rồi sẽ phải đến trong tương tiếp thị số lai. Nhớ lắm những ngày mơ được là nhân vật của phim “The dreamers”, để mãi mãi là người thích chọn cho mình những vùng nhập nhoạng, không rõ đâu là thực, đâu là mơ. Phải, nỗi cô đơn luôn là một khoảng trống lớn nhất trong vũ trụ này, không cách nào khỏa lấp được bằng niềm vui của ngày hiện tại. 

Bạn là người đang có nhu cầu về Mẹ và Bé vậy hãy truy cập website của chúng tôi http://thietkemoithu.com để có thông tin hữu ích nhé !

Share this post:

Recent Posts