Nghe thỏ thẻ chính điều tôi giấu kỹ

Để lòng tôi sung sướng muốn tiêu tan

Tất cả tôi run rẩy tựa cây đàn

Nghe thỏ thẻ chính điều tôi giấu kỹ.

Còn những bài thơ Buồn trăng và Nguyệt cầm là tôi lấy cái đọng lại của một thứ lãng mạn “cao cấp”. Nó là giai đoạn tích lũy, đọng lại, như đám mây đọng lại trước cơn mưa. Nhạc Nam ai Nam bình là mây tụ lại, mà nhạc cải lương là mưa xuống rồi. Đến lúc ra Huế, sống giữa cảnh sông Hương, tôi càng thấy nhạc Huế có hơi sông nước, và như có cả ánh trăng. Tôi thấy nhạc Huế có cái gì mê ly, lạ lùng lắm.

Tôi thấy một số nhà thơ trẻ của ta, có thể rất mới nhưng ít biết vốn của cha ông, nên khi học tập Majakovskij thì phần lớn là học cái phần diễn thuyết, cái khía cạnh diễn thuyết của Maja (mà học cũng chưa đến nơi) chứ chưa học sâu tinh thần cốt lõi của thơ Maja. Tôi bảo đảm rằng Chung kết Euro cái mê ly trong tâm hồn con người mà ta nắm được tính chất và diễn tả nó thì còn tiếp tục làm mê ly thế hệ này đến thế hệ khác. Tôi cũng rất mê điệu sa mạc. Hồi ở Qui Nhơn, chưa được ra Bắc bao giờ, tôi đã mê ngâm sa mạc. Mà những người dân ở Trung kỳ và Nam kỳ đều mê điệu sa mạc đến nỗi anh Năm Châu lên sân khấu cải lương cũng ngâm sa mạc cơ mà. Khi tôi nghe một đĩa hát nào có thoảng vài câu sa mạc là người tôi như mê, như lịm đi… 

Nếu bạn là người quan tâm Kinh tế hãy thường xuyên quay trở lại http://thietkemoithu.com để cập nhập nội dung hữu ích nhé !

Share this post:

Recent Posts