Mẹ có biết con ra ngoài không?

“Amma, chị không muốn nói những chuyện này với em.”

“Chị không tỏ vẻ kẻ cả với em như thế mấy đêm đồ cũ thanh lý trước, chị à. Bọn mình không còn là bạn của nhau nữa à?”

“Amma, chị phải đi nằm đây.”

“Một đêm bạo liệt hả? Chà, chờ xem – mọi thứ sẽ còn tệ hơn đấy.” Nó hôn lên má tôi và trượt xuống giường, loẹt xoẹt đi xuống sảnh với đôi dép nhựa to tướng.

Hai mươi phút sau, cơn nôn mửa ập đến, bụng tôi quặn thắt lại, mồ hôi tuôn ra đến độ tôi hình dung màn hình máy tính cũ dạ dày mình xoắn lại và bùng cháy như một cơn đau tim. Tôi ngồi xuống sàn cạnh toilet, tựa vào tường với chiếc cái áo thun rộng thùng thình. Tôi có thể nghe mấy con chim lách chách với nhau bên ngoài. Tiếng mẹ đang gọi Gayla trong nhà. Một tiếng trôi qua và tôi vẫn còn nôn, dòng dịch xanh trào ra từ miệng tôi như si rô, chậm rãi và đặc bán xe máy cũ quánh.

Tôi choàng áo quần vào và rón rén đánh răng, cho bàn chải vào miệng quá nhiều làm tôi lại buồn nôn.

Alan ngồi ở hiên nhà đọc một quyển sách to bọc da, chỉ có tựa đề “Loài ngựa”. Một cái tô thủy tinh màu cam để trên tay ghế của ông, ở giữa là bánh pudding xanh. Ông ấy mặc bộ đồ vải sọc nhăn màu xanh, đội nón Panama. Ông im như thóc.

“Mẹ có biết con ra ngoài không?”

“Tôi sẽ về ngay.”

“Gần đây con cư xử tốt hơn với mẹ con đấy, Camille, vì thế ta cám ơn con. Bà ấy có vẻ khá hơn. Và ngay cả cách đối xử với… Amma cũng thoải mái hơn.” Dường như ông luôn ngừng lại trước tên con gái ông, như thể nó ngụ ý thứ gì đó bẩn thỉu.

“Tốt, Alan, tốt đấy.”

“Ta mong con cũng thấy tốt hơn về bản thân, Camille. Nó là điều quan trọng, yêu quý chính mình. Một thái độ xấu cũng dễ lây lan như thái độ tốt vậy.” 

Bài viết trong chuyên mục Thế giới được cập nhập hàng tuần, để tham khảo thêm thông tin vui lòng truy cập http://thietkemoithu.com

Share this post:

Related Posts