Làng Bùi tôi có sáu dòng họ

Những điều Cố dạy không giống ở nhà trường, đoàn thể và sách vở báo chí. Nhưng tôi nghe nó thiết thực, gần gũi và thấm thía lắm.

Cố tôi ốm chỉ có một tuần rồi mất. Trước bốn ngày, biết mệnh mình, Cố bảo ông nội cho người điện tôi về. Tôi sấp ngửa từ Cao Bằng đi xe một ngày, một đêm về đến nhà. Trông thấy Cố hốc hác, teo tóp tôi nấc lên và ào vào với Cố. Tôi không có được cảm giác tình cảm mẫu tử. Có lẽ cảm giác ấy cũng giống tình cảm của tôi với Cố thôi. Cố mất, tôi thực sự lạc lõng bơ vơ như kẻ mồ côi.

Cố ra hiệu cho nội đi ra, sai tôi đóng cửa và lên bàn thờ tổ bưng chiếc tráp sơn màu đỏ xuống. Cố tìm chiếc chìa khoá ở túi áo, bảo tôi mở. Trong tráp là cuốn tộc phả họ Nguyễn, cùng với tấm sơ đồ dòng tộc. Cố chỉ cho tôi cắt mười chín trang giữa trong cuốn tộc phả, cuộn lại, lấy keo dán chặt. Cố dặn:

– Khi Cố qua đời, lúc liệm, con bỏ cuộn giấy này vào áo quan. Con nhớ chưa?… Đời Cố, Cố biết được gì, Cố đã trao hết cho con. Duy chỉ có một chuyện ở trong cuộn giấy này, Cố không muốn cho ai biết. Lẽ ra con cũng không nên biết. Nhưng vì con là người phải làm việc này. Hơn nữa, con là người lính, Cố tin người lính bao giờ cũng khát khao hoà bình… Ngồi lại gần đây con… Ngày xửa, ngày xưa làng Bùi ta…

Làng Bùi tôi có sáu dòng họ, họ Trần và họ Nguyễn đến đây lập nghiệp đầu tiên. Thời kỳ chống quân Tống xâm lược, cụ Đồ thoi trang nam họ Nguyễn đứng lên chiêu mộ binh sĩ phò nhà Lý đánh giặc. Trong một trận giao chiến ở bờ sông Trà Lý, chẳng may thất bại. 

Với đội ngũ viết bài cho chuyên mục Ô tô, xe máy hùng hậu, bạn còn có thể tìm thấy rất nhiều nội dung hữu ích khác khi xem tại http://thietkemoithu.com

Share this post:

Related Posts