Lâm Vãn Vinh phồng mang trợn mắt

Hết chuyện lưới, Lâm Vãn Vinh lại chuyển sang chủ đề cá:

– Đại thúc, vừa rồi thúc bảo những ngày này các thúc đang chuẩn bị thả cá bột xuống hồ, điều này thật chứ?

Ông lão gật đầu:

– Đúng vậy, mùa xuân hằng năm thả cá đều do ngư dân góp nửa vốn, quan phủ đầu tư một nửa. Cá bột đều có sẵn, chỉ cần có tiền là mua được, mấy hôm trước vốn đã thương lượng xong, bắt đầu góp vốn rồi, nhưng không may Lạc đại nhân xảy ra chuyện, thành ra phải hoãn lại.

Lâm Vãn Vinh lòng như lửa đốt:

– Chớ, chớ hoãn! Mùa xuân thả cá, việc liên quan đến sinh kế cả năm của anh em ngư dân trên Vi Sơn hồ, việc trọng đại như vậy sao có thể chậm trễ. Thả, nhất định phải thả, càng nhanh càng tốt!

Ông lão mặt mày ủ dột nói:

– Chúng ta còn sốt ruột hơn đại nhân nhiều! Nhưng trước mắt không có bạc, chúng ta cũng chẳng còn cách nào khác.

Lâm Vãn Vinh hỏi:

– Đại thúc, thiếu bao nhiêu bạc?

Ông lão giơ ba ngón tay, Lâm Vãn Vinh thấy thế vỗ ngực bồm bộp:

– Ba trăm lượng? Đại thúc yên tâm, ta bao hết.

Ông lão gập lưng cung kính nói:

– Đại nhân, là ba ngàn lượng!

Lâm Vãn Vinh phồng mang trợn mắt, con ngươi muốn vọt ra ngoài:

– Ba… ngàn… lượng… Đại thúc không nhầm đấy chứ? Ba ngàn lượng bạc, khác nào ăn cướp!

Ông lão thở dài, vẻ âu lo hiện trên từng nét mặt:

– Chịu thôi, thói đời giờ thế đấy. Ba ngàn lượng bạc, ba mươi vạn con cá bột, đây là hy vọng của tất cả ngư dân trên Vi Sơn hồ chúng ta. 
can ho khach san Condotel

Thông tin hữu ích bạn đang đọc có rất nhiều tại chuyên mục Công nghệ trong website http://thietkemoithu.com

Share this post:

Related Posts