Jace cố gắng nhe răng cười.

Radio lại xì xoẹt. “16? Cậu vẫn ở ngoài à? Đang gọi Jace. Đang gọi Jace. Này, Chiến binh cô độc, cậu ở đâu? TIỀN đang cắn đít tôi đây này.

Tiền là từ mà Eta dùng để chỉ khách hàng. Người ở phòng thiết kế đang hét qua điện thoại với cô ta.

– Tôi đang lên cầu thang. – Jace đáp lời. Nó cứ tắt bật radio, tắt rồi lại bật.

Một chiếc Chrysler màu xanh lục trông có vẻ bẩn thỉu vừa thỏ mũi ra khỏi gara. Tên bảo vệ ngồi sau tay lái. Jace chìa ngón tay giữa khi hắn ta cua một vòng và đâm phải chiếc xe đạp khiến nó trôi xuống dốc.

Một cậu thanh niên Hàn Quốc ngồi sau quầy vé nhìn chằm chằm khi Jace khua tay rối rít để ngăn những chiếc xe khác cán phải xe đạp. Nó phóng thẳng xe xuống khu vực cầu thang máy và nhảy tót xuống xe ngay khi cửa thang vừa mở ra, cùng lúc những nhân viên ăn vận đẹp đẽ cũng bước ra ngoài, chắc họ vừa thoát được bộ đồng phục ám lên người cả ngày. Một người phụ nữ tóc vàng đội mũ chụp và mặc áo mưa in hình con báo tặng cho nó cái nhìn như thể nó là một cục phân chó, rồi tức thì túm chặt chiếc túi vào mình khi bước tránh qua người nó.

Jace cố gắng nhe răng cười.

– Mọi photo wonder việc thế nào?

Bà ta xịt mũi và quầy quả bước đi. Những nhân viên mặc đồng phục công sở luôn nhìn những người đưa thư bằng xe đạp với một vẻ cảnh giác và nghi ngờ thấy rõ. Những tay đưa thư là những kẻ lang thang đầu đường xó chợ, ngang ngược, những công dân không được xếp hạng. Chúng ăn mặc lôi thôi và làm ô uế khu vực công sở sang trọng, trật tự này. Hầu hết những người làm nghề đưa thư như Jace đều có hình săm trên người và lúc nào cũng dán mắt quanh những bảng thông báo tìm việc. 

Bài viết trong chuyên mục Cẩm nang được cập nhập hàng tuần, để tham khảo thêm thông tin vui lòng truy cập http://thietkemoithu.com

Share this post:

Recent Posts