Hunt nhâm nhi ly cà phê

 “Từ túi phải phía trước của gã Freemantle. Ngoại trừ quần áo, đó là tài sản duy nhất gã ta có trong người lúc chết.”

“À, điều này trả lời một câu hỏi.”

“Câu hỏi gì?”

“Tại sao một gã cớm vẫn còn hạnh phúc hít thở khí trời, và quan trọng hơn cả, có thể, tại sao thằng con mười ba tuổi của gã không bị truy tố về tội cố sát.” Hunt nhét túi tang vật vào trong túi áo khoác. “Cảm ơn.”

“Đừng nhắc đến chuyện đó.” Họ nhâm nhi cà phê và những giây phút yên lặng kéo dài ra. “Nói về chuyện câu hỏi.” Bác sĩ Moore lăn bánh xe ghế ngồi tiến về phía đằng trước. Người ông ta nhỏ thó và chắc nịch, tràn đầy năng lượng khiến ông ta khó lòng mà ngồi yên. “Có một vài điều bí ẩn trong công việc tôi làm, Thám tử. Những câu hỏi không có câu trả lời? Đúng, lúc nào cũng thế. Nhưng mà không có chuyện gì bí ẩn cả. quần áo nam đẹp Cơ thể con người, trời ơi, là một thiết bị rất dễ đoán trước được. Cứ lần mò theo chỗ bị hư hỏng và nó sẽ dẫn dắt mình đến những nơi chốn, dẫn mình đi đến kết luận, xác định được nguyên do và hậu quả.” Năng lượng lại một lần nữa bừng sáng trong ánh mắt của bác sĩ Moore. “Ông có biết tôi đã từng khám nghiệm tử thi bao nhiêu ca không?”

“Không.”

“Đến cả tôi cũng không nhớ rõ, nhưng nhiều lắm. Hàng trăm. Có thể nhiều hơn vậy. Thật sự một ngày nào đó tôi cũng nên đếm lại tất cả.”

Hunt nhâm nhi ly cà phê. Bình thường ông sẽ khó chịu, nhưng lúc này ông cũng không có nơi nào để đi. Bác sĩ Moore gõ nhịp ngón tay xuống mặt bàn, cặp mắt ngời sáng, da dẻ ửng hồng. “Ông có tin tưởng vào những chuyện huyền bí không, Thám tử?” Hunt mở miệng nhưng bác sĩ Moore khoát tay. “Không phải những thứ bí ẩn mà ông phải đương đầu hàng ngày đâu.” Ông nghiêng qua bàn làm việc và bụm hai bàn tay lại với nhau như thể bồng bế cả cái thế giới nhỏ bé ở giữa trong đó. “Chuyện huyền bí to lớn, Thám tử ạ. Chuyện thực. Chuyện động trời.” 

Nội dung bạn đang xem còn rất nhiều trong chuyên mục Nhà đất, nếu bạn quan tâm nhiều chủ đề hơn vui lòng truy cập http://thietkemoithu.com

Share this post:

Related Posts