Hàng ngày tôi vẫn ra đầu phố gọi bát phở bò

Hàng ngày tôi vẫn ra đầu phố gọi bát phở bò của một hàng quen, thảng hoặc có việc lên phố thì ghé qua Bát Ðàn, Lý Quốc Sư hay Lò Ðúc để ăn cho sành điệu. Tóm lại, ăn phở là một việc rất đỗi bình dân và quen thuộc, như thể mưa thì cầm ô, nắng thì đội mũ vậy. Và nếu như…

Cách đây vài năm, tôi có chuyến viễn du sang châu Âu. Lần đầu đặt chân đến Paris, quả nhiên có nhiều điều ấn tượng. Song cho đến giờ tôi chỉ nhớ có mỗi quán Phở ở quận 13. Paris tràn ngập ánh sáng, Paris văn minh lịch sự, Paris huyễn hoặc du khách với những con phố không trải nhựa nằm ven bờ sông Seine. Ấy vậy mà tôi lại chỉ nhớ mỗi quán Phở. Khỏi phải nói giữa khung cảnh đẹp mê hồn nhưng xa lạ, hoàn toàn xa lạ, tôi xúc động đến thế nào khi thấy thấp thoáng chữ PHỞ giữa muôn vàn restaurant sang trọng. Hoá ra tìm món phở ấy ở quận 13 (nơi định cư của người châu Á) không khó tí nào (chỉ có điều là đắt lắm thôi). Nhưng cái món phở này nó thế nào ấy. Mà khối người cũng khôn ra phết. Những tưởng rằng vào quán ăn biệt thự biển có món phở thì được gặp nhiều người Việt, té ra toàn là người Tàu kinh doanh cơm và phở. Các Hoa kiều vốn dĩ đã được coi là những thương gia mưu mẹo nhất thế giới, nắm bắt được luôn cái thị hiếu ẩm thực của khách hàng nên đã cho Phở vào thực đơn. Ăn bát phở chẳng ra hồn phở giá 8 Euro, tôi đành học theo bác AQ mà tự an ủi: Thôi thì họ đã có công nấu cái món bình dân này giữa chốn thị thành Paris thì cũng có khác nào họ marketing không công cho nhà mình "Việt Nam, điểm đến của thiên niên kỷ mới với vô số di sản văn hoá thế giới và… Phở". 

Thông tin hữu ích liên quan đến Giải trí bạn có thể xem nhiều tại website http://thietkemoithu.com

Share this post:

Related Posts