Hà quay lại sau, xe đạp, xe máy

Phà vẫn chưa sang được. Người đàn bà ăn mày đã tìm được chiếc micrô, đứng dậy quay về hướng bên trái, đó là vị trí cô gái "mỏ tím" có chiếc mi ni đỏ. Cô gái nghiêng người, dùng hai ngón tay xỉa vào cạp quần móc ra tờ bạc một nghìn đồng nhàu nát, rụng vào lòng mũ của người đàn bà ăn xin, rồi tiện tay xoay chị ta về bên phải: "Quay lại bên này này. Đây hết người rồi".

Đi được vài bước, chị ta dừng lại tựa lưng vào cổng sắt. Bàn tay phải chậm chạp đưa ba ngón tay vét vào đáy mũ. Khi ngón tay chạm phải tờ bạc một nghìn thì chụm lại, rồi ba ngón tay bấm lấy tờ bạc cùng chiếc micrô và lại rờ rẫm bỏ tờ bạc vào trong chiếc bao "xác rắn". Hà nghĩ, từ nãy đến giờ tính sơ sơ chị ta cũng kiếm được ba nghìn rưởi bạc. Một ngày, chục chuyến phà, chị ta cũng thu thập được ba chục nghìn. Bằng mấy người làm công ăn lương Nhà nước.

Men theo chiếc cổng sắt, đến đầu chiếc Wave người đàn bà ăn mày dừng lại, đưa chiếc micrô lên miệng: "Tình yêu có từ nơi đâu. Êm êm một khúc sông Cầu. Sao trời đẹp như mắt lưới. Rơi đầy xuống dòng sông sâu". Tiếng hát rè rè, thiểu não lại vang lên. Tiếng hát ngừng thì chiếc mũ ngửa như lòng bàn tay đưa ra: "Lạy ông, lạy bà làm ơn, làm phúc". Chiếc mũ từ từ lách vào bên phải chiếc Wave.

Hà quay lại sau, xe đạp, xe máy và người đã chật như xem bóng đá, tiến không được mà lùi lại càng không. Hà ngẩng lên, nhìn sang sông, phà vẫn mắc cạn.

biệt thự biển định dựng xe rồi vào cái quán bên cạnh uống cái gì đó cho mát, cũng là để giết thời giờ và… Chậc, nhưng mà thôi, việc đếch gì phải thế. Thế là Hà đút hai tay vào túi quần, cho mắt đi du lịch dọc bến sông. Coi như không để ý, không nghe, không biết gì diễn ra xung quanh. Lát nữa xuống phà, lên bến toả đi mỗi người một ngả, ai biết được ai. 

Bạn đang xem bài viết trong chuyên mục Ẩm thực tại website http://thietkemoithu.com

Share this post:

Related Posts