Đang đạp Gladys ra phía sau nhà thì tôi nghe thấy tiếng gõ kim loại phát ra từ nhà kính

Đang đạp Gladys ra phía sau nhà thì tôi nghe thấy tiếng gõ kim loại phát ra từ nhà kính. Tôi tiến về phía cửa và nhìn vào trong. Đó là Dogger.

Chú đang ngồi trên một chiếc xô lộn ngược và lấy cái bay gõ gõ vào xô.

Keng… keng… keng… keng, giống tiếng chuông vang lên trong nhà thờ St. Tancred báo hiệu có người già ở Bishop’s Lacey từ trần, tiếng chuông cứ kêu mãi, kêu mãi, như thể nó đang đo những thăng trầm của đời người. Keng… keng… keng… keng.

Dogger đang quay lưng ra cửa, và rõ ràng là chú không nhìn thấy tôi.

Tôi rón rén đi về phía cửa bếp và ở đó, tôi khó nhọc gây ra tiếng động lớn bằng cách vứt phịch Gladys trên bậc cửa bằng đá. Tiếng loảng xoảng lớn vang lên. (“Xin lỗi Gladys nhé,” tôi thì thầm).

“Chết tiệt!” Tôi nói, đủ lớn để người ở trong nhà kính nghe thấy được. Tôi giả vờ như tình mua đồ thanh lý cờ nhìn thấy chú Dogger qua cửa kính.

“Ồ, chào chú Dogger,” tôi vui vẻ nói. “Đúng người cháu đang tìm.”

Chú không quay lưng lại ngay lập tức, và tôi giả vờ phủi phủi ít đất sét ở đế giày cho đến khi chú đứng lên.

“Cô Flavia,” chú chầm chậm nói. “Mọi người tìm cô mãi.”

“À, thì cháu về rồi đây,” tôi nói. Tốt nhất là nên tiếp tục câu chuyện khi Dogger còn đang tỉnh bán màn hình máy tính cũ táo.

“Cháu có nói chuyện với một cô ở trong làng. Cô ấy nói cho cháu biết về một người và cháu nghĩ là chú sẽ kể cho cháu nghe về người đó.”

Dogger cố nặn ra một nụ cười yếu ớt.

“Cháu biết là nói thế này hơi đường đột, nhưng…”

“Tôi hiểu ý cháu,” chú ấy nói.

“Horace Bonepenny,” tôi buột miệng nói. “Horace Bonepenny là ai?” 

Chủ đề Tổng hợp bạn có thể cập nhập thường xuyên tại website http://thietkemoithu.com

Share this post:

Related Posts