Chúng ta phải trải qua một cuộc hành trình xa xôi gian khổ

Ôi, đau đớn thay, chúng ta phải trải qua một cuộc hành trình xa xôi gian khổ quá mới tìm lại chevrolet colorado được mối tình đầu, chúng ta như một ngọn đèn đã hết dầu sắp tắt, mới lại gặp nhau. Nhưng trước khi tắt vẫn bùng sáng lên một lần cuối, chỉ cần một lần cuối thôi cũng là mãn nguyện lắm rồi, phải không anh?

* *

*

Mỗi lần  nhớ đến hồi trai trẻ, em vừa cảm thấy buồn cười, vừa lưu luyến làm sao. Nỗi u hoài hối tiếc khôn nguôi đi suót cả cuộc đời em, nó bán xe đạp điện sẽ mãi mãi dày vò tâm hồn em cho đến khi sang thế giới bên kia, nếu như không có ngày hôm nay, em được gặp anh, tìm lại được anh.

Dạo ấy em là một cô bé ngây thơ, quàng khăn đỏ, cắp sách đến trường, bọn bạn bè ở trường cấp 2 thường hay ghen tuông tròng ghẹo em làm em xấu hổ. Cái Lan nó bảo:

– Nhà mày cũng nghèo gia iphone 6 như nhà tao sao nước da mày trắng thế, má lúc nào cũng như quả hồng ấy, chả bù cho tao một tý nào.

– Sao mắt mày đen thế ? Con Mai nói – cả nụ cười nữa duyên ơi là duyên, khối anh chàng lác mắt vì mày rồi đấy.

– Ôi, hồng nhan thì bạc phận nhiều chứ hay gì – bà tao nói như vậy – Cái Hoà bảo thế.

Quả nhiên, dù ở trường hay ở lớp, hay lúc sinh hoạt đội, đoàn ở làng, em đã bắt gặp nhiều anh mắt nhìn em cứ chằm chằm ấy, làm em xấu hổ đỏ mặt. Vậy mà em vẫn còn thờ ơ chưa chú ý gì đến ai cả. Các bạn em cùng tuổi cũng đã có đứa biết biên thư tình cho người yêu rồi đấy. Riêng em, có anh chàng Đạt là huynh trưởng thiếu nhi lúc bấy giờ là hay quan tâm săn đón em, có lần rủ em đi chơi, nhưng em cũng không đi, anh chàng cũng khá đẹp trai, hơn em vài tuổi. Con Lan rất thích Đạt nhưng em chẳng thấy thích tý nào.

Thông tin hữu ích bạn đang đọc có rất nhiều tại chuyên mục Điện máy trong website http://thietkemoithu.com

Share this post:

Recent Posts