Cái này ngu xuẩn lắm Johnny

 “Isaac Freemantle sống ở nơi đó suốt cuộc đời ông ta. Có thể Freemantle vẫn vậy. Con đường mòn đi thẳng đến đó. Có lẽ nó là con đường mà họ đi ra thị xã và trở ngược lại.”

Jack cau mày. “Làm sao mà cậu biết được những điều này? Cậu nói nó không có trong sách mà.”

“Ông kỵ của tớ tên là John Pendleton Merrimon. Cùng tên với tớ.”

“Rồi sao?”

“Ông chính là người một tay cầm súng, tay kia cầm cuốn Thánh kinh.” Johnny vứt một khúc cây vào đống lửa. “Chính ông là người đã giải phóng cho Isaac.”

“Thôi đi.”

“Sự thật.”

“Và cậu muốn đi vào khu đầm lầy, để tìm người cháu chắt hay gì đó của ông ta, một gã giết người, để cậu hỏi thăm gã ta về Alyssa?” Johnny gật đầu một cách quả quyết, và Jack lắc đầu. “Cậu nghĩ gã bán màn hình máy tính cũ ta mang nợ nần gì cậu sao?”

“Tớ không nghĩ gã ta biết tớ là ai.”

“Cậu là thằng ngốc. Ý tớ là, cậu thì khùng điên hết nước rồi.”

“Điên hết thuốc chữa.” Giọng của Johnny cay đắng. “Thật là khôi hài!”

“Không phải chuyện đùa cợt đâu. Cái này ngu xuẩn lắm Johnny. Thần kinh!”

“Không làm tớ thay đổi ý định. Đó là những gì cậu đã nói.”

Jack luống cuống đứng lên, tiếng nổ của mua xe máy cũ củi than trong đống lửa kêu tí tách. “Chúa ơi, Johnny. Gã này mới giết hai mạng người. Gã sẽ giết luôn cả chúng ta. Chắc chắn không chạy vào đâu.”

Johnny cũng đứng dậy. “Đó là lý do tại sao tớ mới vồ cái này.” Cậu lôi ra cây súng của ông chú Steve từ bao súng, và những quỷ sống đầu trâu mặt ngựa của lửa nhảy múa trên kim loại.

“Cậu điên mất rồi.” 

Bạn có thể xem thêm bài viết trong mục Thế giới tại website http://thietkemoithu.com

Share this post:

Related Posts