Bao giờ có thời gian

Trung ương nào? Đây là Cái Bưng. Đất Cái Bưng là của người Cái Bưng. Khi không một ông nào đó lại quyết định vận mệnh của Cái Bưng là sao. Ngày mai tôi phải lên tỉnh. Nếu cần tôi sẽ ra thẳng Hà Nội. Bây giờ không phải cái thời lệnh trên rót xuống phải tăm tắp nghe nữa rồi.

– Chú lên tỉnh? Ra Hà Nội?

– Làm cái gì mà cậu tròn mắt nhìn tôi vậy. Lên tỉnh, ra Hà Nội chớ phải vào cứ điểm Trảng Tròn hồi Mỹ còn đóng quân đâu mà cậu…Mà sao cậu lại hỏi tôi như vậy?

– Dạ. Không phải vậy. Nhưng từ ngày giải phóng đến giờ chú có đi đâu bất ưng thế này ? Vả lại, chú …

– Thì bây giờ đi. Có sao đâu.

– Dạ, không sao. Nhưng …

– Thôi đi đừng dài dòng. Cậu chuẩn bị cho tôi đi…Tôi có danh sách này. Ngay sau đây cậu điện cho họ, biểu họ chiều nay, chạy xuống nhà tôi dưới An Bình để bàn công chuyện. Rõ chưa?

Ông nổi nóng quát lên với người đối diện. Ly nước trà nóng đưa lên miệng, khiến môi ông phỏng rát. Nuốt không nuốt được, ông phun cái phèo trên mặt bàn. Nước bắn tung toé, văng cả lên mặt ngừơi đối diện. Có lẽ thấy mình hơi quá đáng, ông dịu giọng:

– Bây giờ chút chút là kêu khó. Chút chút là kêu khó. Ngày xưa trong rừng, ba lô trên lưng cuốc thấy bà. Không đi hả. Máy bay nó bắn chết mẹ luôn. Chớ ở đó mà chọn…

Bao giờ có thời gian, chuyện trong rừng ông kể hoài không hết. Thời bây giờ làm ăn sướng thấy mẹ còn so bì. Ra đường thì sênh sang áo mũ, xe lớn, xe Váy bầu nhỏ. Về nhà thì vợ đẹp con khôn. Làm việc trong phòng, quạt từ chân quạt lên. Mát đến từng sợi lông. Ra đường thì xe đưa xe rước. Bước đi là nhà nước lo hết trơn. 

http://thietkemoithu.com có nội dung update hàng ngày, nếu bạn quan tâm chuyên mục Giải trí hãy ghé thăm thường xuyên nhé !

Share this post:

Related Posts