A Hồng càng nghĩ càng thấy mình không phải với bạn bè

A Hồng càng nghĩ càng thấy mình không phải với bạn bè, nhìn trộm A Tuệ, đúng lúc cô ta cũng đang chăm chăm nhìn tới. Rồi A Tuệ quăng tờ báo xuống, đến trước A Hồng: “Có thật không chịu nói

với chị không?”.

A Hồng đỏ mặt, nuốt nước miếng: “Bị ngã”.

“Ngã như thế nào?”.

A Hồng định lơ đi, song thấy A Tuệ như sắp cáu, cô vội vã: “Tối thứ bảy, bị ngã ở Lăng Hồ”.

Mắt A Tuệ tròn xoe. A Hồng hạ giọng: “Tối hôm đó tớ thấy một cô gái rất giống với một người tớ quen đang hẹn hò mua đồ thanh lý với một người đàn ông, bèn đến gần xem là ai, không ngờ bị ngã. Sự việc chỉ có thế thôi”.

A Tuệ không tin: “Giản đơn thế sao? Người ta hẹn nhau việc gì đến em? Cô ta là ai thế?”.

“Sau đó, tớ biết mình nhầm. Cô ấy không phải là cô ta”.

“Không phải ai?”.

“Cậu không cần hỏi nữa”.

“Nói hết ra đi. Có thể bà chị sẽ giúp được em không biết chừng”.

A Hồng lại trầm ngâm. A Tuệ bán màn hình máy tính cũ lại trợn tròn mắt. Rồi như không chịu nổi, A Hồng đứng phắt dậy, thét lên: “Được, tôi nói đây. Thực ra, tôi cho rằng cô gái đó là cô đấy!”.

“Cậu…Cậu…” A Tuệ lặng đi. Rất lâu, cô nói trong hàng nước mắt lã chã: “Chị cho rằng em mãi mãi không thể nói ra. Kỳ thực… Tối hôm đó chị chẳng có hẹn hò gì”.

Lời bàn: Có biết bao nhiêu chuyện tình yêu, và chẳng chuyện nào giống chuyện nào, song mỗi chuyện đều làm rung động con tim ta. Có câu nói cửa miệng rất hay: Trong vòng mười bước tất có cỏ thơm. Chuyện tình yêu không nhất định phải là chuyện làm kinh thiên động địa, người mất kẻ còn mới gây xúc động… 

Thông tin hữu ích bạn đang đọc có rất nhiều tại chuyên mục Ẩm thực trong website http://thietkemoithu.com

Share this post:

Related Posts