Nhưng ai dám bảo rằng ta chưa bao giờ buồn đau về một điều gì đó!

Tùy thôi,… tùy vào chủ quan bản thân mỗi con người và một chút ít khách quan bên ngoài nữa! “SỐNG” theo chủ quan là mình phải vui, cuộc sống chả bao giờ chờ mình hết buồn, vì bởi lẽ buồn cũng không thể giải quyết vấn đề...

Giờ thì tôi hiểu vì sao Nam Âm lại thua

gio-thi-toi-hieu-vi-sao-nam-am-lai-thua
lại trên khuôn mặt của Đoan Mộc Phương, sau đó, dường như nó bất giác nở một nụ cười ấm áp. Thứ biểu cảm trên mặt Tô Viễn Trí lúc này là gì nhỉ ? Trầm mê trong lưới tình sao? Nói chung tôi biết, thằng bé đã hoàn...

Hiện tượng “đô-la hóa” không gì khác hơn là một “cơn nghiện đô-la”

hien-tuong-do-la-hoa-khong-gi-khac-hon-la-mot-con-nghien-do-la
Hiện tượng “đô-la hóa” không gì khác hơn là một “cơn nghiện đô-la”. Nó tạo ra cảm giác ổn định, sảng khoái nhất thời cho nền kinh tế. Cơn nghiện còn được tiếp tục thỏa mãn trong chừng nào đồng đô-la còn tiếp tục “ngự...

Lúc này đã là nửa đêm, và có lẽ câu lạc bộ Salon cũng sắp đóng cửa

luc-nay-da-la-nua-dem-va-co-le-cau-lac-bo-salon-cung-sap-dong-cua
Rob đội mũ bảo hiểm vào. “Thôi, vui lên đi,” anh nói với Travis bằng cái giọng nghèn nghẹt, theo kiểu mà loại con trai như anh vẫn thường làm khi đụng tới mấy cái chuyện cá nhân, “Cậu chỉ cần tỏ ra lạnh nhạt trong vài ngày. Cô nàng...

Tôi không đưa ra thời gian chính xác cho những lễ hội này

toi-khong-dua-ra-thoi-gian-chinh-xac-cho-nhung-le-hoi-nay
Giả dụ việc tìm kiếm lợi nhuận là không thay đổi, các chủ cửa hàng trang sức và/hoặc các nhà sản xuất sẽ thường cố gắng làm tăng biên lợi của mình bằng cách kinh doanh vàng, như có thể mua vàng trước khi bước vào một mùa tặng...

Nhưng nghĩ đến thân tôi, bây giờ không tin được vào mãnh lực quyến rũ

nhung-nghi-den-than-toi-bay-gio-khong-tin-duoc-vao-manh-luc-quyen-ru
lòng mà nhắm mắt. Không! Không! Anh ta nhất định phải tới! Nhìn vào mắt anh ta lúc chia tay hôm đó, tôi biết chắc anh ta sẽ phải giữ lời, vì sợ tôi! Phải, ghét tôi, khinh bỉ tôi, nhưng phải tới, vì sợ tôi! Dĩ nhiên nếu chỉ vì tôi...

Vài phút lại kêu lên khe khẽ

Cậu vò đầu bứt tai hết đứng lại ngồi, vài phút lại kêu lên khe khẽ "không thể, không thể như vậy được". Có lúc dường như không chịu nổi sự dày vò trong lòng, cậu đi lại gần anh Long hỏi khẽ "anh em không làm sao đúng không...

Đám hippi ngu ngốc ở đây

dam-hippi-ngu-ngoc-o-day
Tôi biết rồi – Brian thở dài, gật đầu. Mấy người đã đi được chưa vậy? – Tiếng Lucy vang lên từ góc phòng đối diện. Tôi chỉ ngó lại mà không thèm trả lời ả. Rồi tôi cúi xuống, kéo nhẹ Lily vào lòng. Tôi ôm cô bé...

Người đi tìm bóng hình cá nhân

Những người sống cho bản thân họ thật sự chỉ là những người kinh doanh nhỏ. Họ cũng không bao giờ đạt được các thành công mỹ mãn. Mục tiêu lớn chỉ có thể đạt được nhờ sự nỗ lực của rất nhiểu người. Những người ích kỷ là những kẻ phá hoại...

Bao giờ có thời gian

– Trung ương nào? Đây là Cái Bưng. Đất Cái Bưng là của người Cái Bưng. Khi không một ông nào đó lại quyết định vận mệnh của Cái Bưng là sao. Ngày mai tôi phải lên tỉnh. Nếu cần tôi sẽ ra thẳng Hà Nội. Bây giờ không...